Lễ hội cồng chiêng Tây Nguyên được tổ chức luân phiên hàng năm tại các tỉnh có cồng chiêng, đây là một lễ hội lớn và đặc sắc, đã được UNESCO công nhận là di sản truyền khẩu và phi vật thể của nhân loại.
Không gian văn hóa cồng chiêng được trải rộng trên địa bàn của 5 tỉnh: Đắc Lắc, Đắc Nông, Lâm Đồng, Kon Tum, Gia Lai. Cồng chiêng, nhạc cụ quen thuộc gắn bó với đời sống, sinh hoạt, lao động sản xuất của người dân Tây Nguyên bao đời nay.
Cồng chiêng, hai loại nhạc khí bằng hợp kim đồng có pha bạc, vàng. Cồng chiêng có nhiều loại kích cỡ khác nhau, từ nhỏ vừa cho đến cực đại, đường kính có thể từ 20 cm, 30 cm, 60 cm, 90 cm và 120 cm. người ta có thể dùng cồng chiêng đơn lẻ nhưng cũng có thể dùng theo dàn theo bộ, có dàn cồng chiêng thậm chí lên tới 20 chiếc.
Cồng chiêng là loại nhạc cụ đa âm, bên cạnh âm cơ bản vẫn có những phụ ân vang lên. Cồng Chiêng Tây Nguyên lấy thang bồi âm tự nhiên làm thang cơ bản để thiết lập thang âm của riêng nó.
Người ta cho rằng, cồng chiêng xuất phát từ đàn đá, bởi do, trước khi văn hóa đồ đồng xuất hiện thì là thời đại của văn hóa đồ đá, và cũng từng có cồng đá, chiêng đá…. Theo kể lại từ người xưa, các dân tộc Tây Nguyên dùng cồng chiêng như một thứ nhạc cụ để giao tiếp với thiên nhiên. Người ta đánh vang tiếng cồng chiêng trong lễ xuống đồng, lễ mừng lúa mới rồi đến lễ thôi nôi, lễ cưới hỏi, bỏ ma, cúng nước….Người ta tin rằng đây là một thứ âm thanh giao tiếp được với thiên nhiên với thần linh. Như vây chúng ta thấy rằng, cồng chiêng Tây Nguyên xuất hiện trong mọi hoạt động đời sống của các đồng bào dân tộc nơi đây, nó có vị trí và vai trò quan trọng trong đời sống và tín ngưỡng.
Người ta quan niệm, trong mỗi chiếc cồng chiêng đều ẩn chứa linh hồn của một vị thần, người ta coi trọng hơn những chiếc cồng chiêng cổ vì cho rằng thần lực của các vị thần trong đó rất cao. Màu sắc cổ xưa của cồng chiêng có lẽ cũng góp phần tạo nên những áng sử thi hùng tráng bất hủ trong đời sống của các dân tộc nơi đây.
Ảnh: Internet.
Không gian văn hóa cồng chiêng được trải rộng trên địa bàn của 5 tỉnh: Đắc Lắc, Đắc Nông, Lâm Đồng, Kon Tum, Gia Lai. Cồng chiêng, nhạc cụ quen thuộc gắn bó với đời sống, sinh hoạt, lao động sản xuất của người dân Tây Nguyên bao đời nay.
Cồng chiêng, hai loại nhạc khí bằng hợp kim đồng có pha bạc, vàng. Cồng chiêng có nhiều loại kích cỡ khác nhau, từ nhỏ vừa cho đến cực đại, đường kính có thể từ 20 cm, 30 cm, 60 cm, 90 cm và 120 cm. người ta có thể dùng cồng chiêng đơn lẻ nhưng cũng có thể dùng theo dàn theo bộ, có dàn cồng chiêng thậm chí lên tới 20 chiếc.
Cồng chiêng là loại nhạc cụ đa âm, bên cạnh âm cơ bản vẫn có những phụ ân vang lên. Cồng Chiêng Tây Nguyên lấy thang bồi âm tự nhiên làm thang cơ bản để thiết lập thang âm của riêng nó.
Người ta cho rằng, cồng chiêng xuất phát từ đàn đá, bởi do, trước khi văn hóa đồ đồng xuất hiện thì là thời đại của văn hóa đồ đá, và cũng từng có cồng đá, chiêng đá…. Theo kể lại từ người xưa, các dân tộc Tây Nguyên dùng cồng chiêng như một thứ nhạc cụ để giao tiếp với thiên nhiên. Người ta đánh vang tiếng cồng chiêng trong lễ xuống đồng, lễ mừng lúa mới rồi đến lễ thôi nôi, lễ cưới hỏi, bỏ ma, cúng nước….Người ta tin rằng đây là một thứ âm thanh giao tiếp được với thiên nhiên với thần linh. Như vây chúng ta thấy rằng, cồng chiêng Tây Nguyên xuất hiện trong mọi hoạt động đời sống của các đồng bào dân tộc nơi đây, nó có vị trí và vai trò quan trọng trong đời sống và tín ngưỡng.
Người ta quan niệm, trong mỗi chiếc cồng chiêng đều ẩn chứa linh hồn của một vị thần, người ta coi trọng hơn những chiếc cồng chiêng cổ vì cho rằng thần lực của các vị thần trong đó rất cao. Màu sắc cổ xưa của cồng chiêng có lẽ cũng góp phần tạo nên những áng sử thi hùng tráng bất hủ trong đời sống của các dân tộc nơi đây.
Ảnh: Internet.

Nhận xét
Đăng nhận xét